Hà Nội Mùa Này Chiều Không Buông Nắng

Quý khách hàng sẽ coi phiên bản rút gọn gàng của tư liệu. Xem với download ngay phiên bản vừa đủ của tư liệu tại trên đây (89.42 KB, 2 trang )


Bạn đang xem: Hà nội mùa này chiều không buông nắng

HÀ NỘI MÙA NẦY VẮNG NHỮNG CƠN MƯANhạc: Trương Quý HảiThơ: Bùi Thanh hao TuấnTrình bày: Cđộ ẩm VânHà Nội mùa này ... vắng vẻ phần nhiều trận mưa.Cái giá đầu đông khăn uống em cất cánh hiu hiu gió lạnh.Hoa sữa thôi rơi, em chúng tôi một chiều tung lớp.Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm trễ bước ta về.Thành Phố Hà Nội mùa này chiều không buông nắng nóng,Phố vắng vẻ nghiêng nghiêng cành lá khô,Quán cóc liêu xiêu một câu thơ.Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.Thành Phố Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ.Ta lưu giữ đêm nao lạnh 2 tay,Hơi nóng trao em tuổi thơ ngây.Tưởng nlỗi, tưởng nhỏng còn đây.TPhường. hà Nội Mùa Vắng Những Cơn MưaĐặt chân mang đến bến xe cộ dịp chiều nhập nhoạng buổi tối, tôi hkhông nhiều một tương đối vơi rồi mau chóng rời khỏi bến xe buýt. Giờ tung tầmđề nghị dòng bạn xô dạt hai phía ních nhau chen lên từng centimet. Đứng sống bến xe bus nào giờ đồng hồ này có không ít người chờ làm cho kịp chuyến xe pháo về công ty đúng 7h! Con con đường chỗ tôi đứng đã oằn mình trong tiếng còi xe inch ỏi chen lấn, khẽ khóc thét vào màn khói mỏng dính xám phun hương thơm xăng dầu cùng nhếch nhác đủ phần lớn tầng lớp người lao cồn. Bên cạnh đó cần yếu thấy đâu góc lặng tịnh vào chiếc chiều xâm xẩm buổi tối ấy, xung quanh loại tháp nước cổ nóng mình vào màu gạch men cũ... Đó là tín hiệu cho thấy thêm, tôi đã quay trở về TP. hà Nội.Xe bus số 55 chạy quanh teo bên trên lối Nghi Tàm rồi ra tới Nhật Tân. Đường phố khu vực này thì không sống động như quanh đó phố thiết yếu với hành trình đặc trưng lâu năm. Tuy xe cộ còn vị trí trống dẫu vậy tôi quyết định đứng xuyên suốt khoảng đường đi để lưu giữ lại cảm giác lần đầu tiên đi xe bus! Chẳng hiểu sao với hầu như biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang cùng hầu hết ngôi nhà phệ phía 2 bên đường rất đẹp nhường nhịn tê nhưng ngày mưa nào cũng lụt lội vì bé đê quá cao nửa tầng trệt. Đường thì xóc kinh khủng và cái xe nhỏng cỗ tam mã số đông ước ao tôi thuộc nó nhảy đầm tăng giảm ko dứt. cũng có thể qua không còn con đường Âu Cơ sẽ đỡ hơn chăng? Chặng con đường này kéo dài một vòng xung quanh Hồ Tây cùng vẫn tạm dừng vị trí cuối mặt đường Lạc Long Quân. Ở chính là công ty bác tôi, một tín đồ thủ đô hà nội thân thương đến kỳ lạ. Nhưng tôi quay trở về TP.. hà Nội Chưa hẳn vày sự đón chào tận tâm của chưng ngoại giả vì chưng nguyên do không giống. Tôi ước ao kiếm tìm lại một mùa Hà Nội vắng ngắt
hồ hết trận mưa …Hà Nội Thủ Đô mùa này ... vắng ngắt hồ hết cơn mưa.Cái rét đầu đông khăn uống em cất cánh nhỏ nhỏ gió rét.Hoa sữa thôi rơi, em chúng tôi một chiều chảy lớp.Đường Cổ Ngư xưa chầm lờ lững bước ta về.Chiếc radio bên trên xe buýt ngân nga đúng bài bác hát mà lại tôi yêu thích cùng vào đầu tôi hiện hữu hầu như hình hình họa y y như một cuộn phyên ổn cũ rè rtrần quay lại. Nhiều năm về trước, đó cũng là tiếng nhạc dìu dịu một chiều gió bấc về, vẫn còn đây tan trong miệng tôi mừi hương và vị ngọt kẹo bạc hà và bầu không khí ai oán bên trên một chuyến bus sát cuối ngày về nhà. Bất giác tôi mỉm cười với nhìn ra phía cuối con đường. Thấp nháng đã thấy chiếc đu to con của khu vui chơi công viên nước Hồ Tây rất nổi bật trên nền trời đầy mây xám. Mọi lắp thêm vẫn y ngulặng còn chỉ 1 phần vào tôi thiếu tính cảm xúc ấm áp cơ mà em thì đã xa tôi thật rồi. Em rời vứt tôi như mùa đông lạnh giá chỉ với ttách thì chẳng thể trút bỏ thêm nước mắt...Tôi vội vàng xuống xe và tra cứu lại góc cửa hàng quen ven hồ nước. Mọi vật dụng biến hóa các quá với loại cửa hàng nhỏ dại tức thì trạmxe bus sẽ dẹp đi đâu mất. Đành vậy. Và tôi đi về nhà. Sau hai hồi chuông cửa ngõ, bác bỏ ra đón tôi với thú vui dễ mến. Và sau vài câu thăm hỏi làng giao chưng để tôi lên gác. Tôi vọt thiệt lẹ thôn lên tầng 5, nơi chiếc sảnh thượng yêu quý có vẻ cũng đón nhận tôi trở lại với ngập cả hương thơm hoa sữa. Tôi yêu cnạp năng lượng gác này vì mỗi một khi chuyển ánh mắt ra xa, mọi mặt hồ Tây hệt như một tnóng thảm xanh ngắt màu thời hạn. Những sản phẩm cây hoa sữa ven hồ càng khiến cho không gian thêm êm ấm. Đã có một thời gian lâu năm, tôi chỉ đứng chỗ trên đây và dõi theo bên kia hồ nước, địa điểm tuyến đường tình thương như xa tít và không thể nào thấy được đa số khúc rẽ tốt con dốc trượt dài...thủ đô mùa này chiều không buông nắng và nóng,phố vắng tanh nghiêng nghiêng cành lá khô,quán cóc chếnh choáng một câu thơ.Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ.Chiều hôm sau thời điểm thu xếp chấm dứt công việc, tôi dạo bộ ra cuối Quán Thánh cùng ban đầu lại hành trình dài một Cổ Ngư xưa. Những thời trước hiện nay về trong đầu óc, bỗng nhiên với lãng đãng nhỏng vào một làn sương mờ. Với hồ hết cành cây khẳng khiu thô nhỏ xíu đâm lên nền ttránh bi quan ảm của ngày đông. Với đôi mặt hàng cây muà htrằn rợp nhẵn đuối xuống đông đảo ghế đá nhìn xuất hiện hồ nước xanh mướt. Với sản phẩm tiệm cóc mặt vỉa hnai lưng chào bán đủ thứ đồ vật nạp năng lượng vặt. Chẳng biết có cần tự phần nhiều nét thơ mộng cố nhưng từ bỏ một cái tên Cổ Ngư xưa cũ đang trở thành “con đường tình yêu” không chỉ riêng của em cùng tôi. Tôi sở hữu món ăn uống xưa nhưng em rất ưng ý : bánh mỳ tđộ ẩm mật ong. Rồi cũng từ cho mình quyền ngắm nhìn hoàng hôn xung quanh hồ, tôi ngồi xuống cùng mong ngóng. Hồ Tây đẹp nhất

Xem thêm: 5 Cách Chữa Đau Bụng Đi Ngoài Ra Máu Tươi Là Bệnh Gì, Đi Ngoài Ra Máu Tươi Là Bệnh Gì

mỗi chiều lộng gió như thế này. Mặt hồ nlỗi se theo cái lạnh chờm tới và khía cạnh trời đổ láng màu sắc lam tía rất tuyệt hảo. Bên cơ đột vọng lại tiếng chuông chùa Trấn Quốc...TP. hà Nội mùa này lòng bao nỗi ghi nhớ.Ta ghi nhớ đêm nao giá 2 tay,tương đối nóng trao em tuổi thơ ntạo.Tưởng nlỗi, tưởng như còn đây.Một chiều lạnh lẽo sở hữu không ít nỗi nhớ cùng cảm giác. Em không thể nữa để lại thuộc chững lại vào khung chình ảnh này... Mãi mãi xa rồi giờ đồng hồ cười vào trẻo và xúc cảm tay ấm bàn tay. Không còn ánh mắt ngượng gập ngùng kề cạnh bên phương diện, không còn khá thlàm việc phả ra sương khói, không còn cả phần đa giận dỗi vu vơ. Chỉ gồm mật tiến thưởng rã lâu năm cái bánh mì, một giờ thsinh sống dài buông thõng cùng đôi tay băn khoăn từ bỏ sưởi nóng nếu thiếu vắng em...Tình yêu thương nghỉ ngơi lại phía vị trí kia của ngày tắt nắng. Và một thủ đô trong tôi chợt gần và lại vượt xa tít. Không phảitại cây cỏ đứng 1 mình trơ trụi lá, chưa hẳn bé sóng chỉ biết xô nghiêng hẳn theo ở một phía, tất yêu giải thích được nỗi bi quan sao lại cứ phảng phất từng chiều chớm gió đông về… Chỉ biết Khi tôi đặt chân đến Hà Nộilà lại thấy cảm xúc ấy! Có hợp lí là vì mùa này, Hà Thành vắng tanh phần đa trận mưa...


*
Tâm lý tín đồ dân cùng với công tác làm việc quản lý city cùng áp dụng vào công tác làm việc làm chủ thành phố tại thủ đô bây giờ 8 686 10