Đương tra nam xuyên việt thành phu lang

nhỏ bầy bà đốn mạt, vô sỉ, dơ dáy, đề nghị nhấn lấy toàn bộ khinc Khi, nhục nhã từ cuộc đời, cho tới thời điểm bị tiêu diệt, vẫn còn đó bị đám súc sinch chà đạp..."

Lâm Vi Hân teo ngón trỏ, không chút ít do dự, mạnh khỏe bóp vào cò súng.

Bạn đang xem: Đương tra nam xuyên việt thành phu lang

CHƯƠNG 2

"Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!"

Khẩu súng vào tay Lâm Vi Hân nảy lên sáu lần tiếp tục, đầu đạn xé gió lao ra phía bên ngoài vào tiếng nổ mang đến chói tai, đúng chuẩn cắm vào kim chỉ nam.

Địch Ngulặng vô lực ngã xuống, ngày tiết làm thịt văng ra tung tóe mọi chỗ, đầu y đập vào một trong những vật cứng rắn.

Đau mang đến nhe răng trợn mắt!

Địch Ngulặng hồng hộc thay đổi, thân thể điên cuồng giãy giụa, không gian bên phía ngoài gấp rút xông vào phòng phổi, buồn bã bỏng rát như mong muốn xé toạc lồng ngực y ra thành ndại dột mảnh nhỏ.

Khoan đã!

Chuyện tai ác quỷ gì nạm này?

Rõ ràng y bị bắn chết tươi rồi mà??

Sao còn biết đồ vật gi đau cùng với ko đau???

Địch Ngulặng đương nhiên không hề tin cậy vào nhì bé mắt hiện tại rất là lèm nhèm của bản thân mình, một mặt đường ngắt véo tự mặt xucẳng chân, đôi mắt nhanh chóng ứa lệ.

Chưa chết!

Y vẫn chưa chết!

Địch Nguim cực kỳ muốn ngửa khía cạnh lên chầu trời nhưng cười cợt một phen, mà lại hết sức nhanh khô y vẫn vạc hiện, sự tình có mẫu nào đó không đúng!

Cha nhỏ Lâm Vi Hân vẫn sống đâu?

Hai kẻ tê hận y cho tận xương tủy, chắc chắn rằng quan trọng để y ra khỏi móng vuốt của bọn chúng, mà lại nhưng mà, y đã ngồi nnơi bắt đầu trên nệm phía trên nè cổ, có lẽ nào Phạm Bằng Dực tuyệt anh trai của y cho tới cứu?

Cũng không tồn tại khả năng!

Phạm Bằng Dực gan khổng lồ bởi trời cũng không đủ can đảm đắc tội cùng với Hồng Bang hội, huống hồ mối quan hệ của hai fan cũng chưa đến nút vào xuất hiện tử vày nhau, Phạm Bằng Dực cho dù cứ há miệng to là nhân cùng với nghĩa, mặc dù thế cũng chính là sản phẩm công nghệ cỏ đầu tường cặn buồn phiền điển hình nổi bật.

Còn anh trai của y à?

Chỉ hại y chết đi rồi, kẻ tê càng thêm sung sướng mà lại thôi...

Địch Nguyên bi xuân thương thơm thu quét ánh mắt mọi bốn bề căn chống vách khu đất đơn sơ, nội thất không tồn tại gì không tính một cái tủ xống áo cũ kỹ, một chiếc rương lớn ngay góc phòng, một cái bàn ghế nhỏ bé cùng dòng giường tre nhưng y vẫn tọa.

Trong đầu Địch Ngulặng lập tức hiện lên mấy chữ: Nghèo rớt mồng tơi! Cái căn uống chống này so với nhà gỗ đến chó của y cũng không bởi được một góc, cũng may ĐK tồi tàn tuy nhiên lại Gọn gàng, sạch sẽ, nếu không y sẽ sở hữu tức thì cảm tưởng, bản thân hiện tại ngụ trong một cái chuồng heo.

Không biết rút cục chuyện gì đang xẩy ra, cũng do dự hiện giờ bản thân sẽ ở đâu, Địch Ngulặng bồn chồn vò đầu bứt tai, xem xét nửa ngày vẫn không tìm ra mối manh, cũng đành mặc thây sự tình cho tới đâu vẫn tuyệt tới kia, hòa thượng chạy trốn chạy không ngoài miếu, lão thiên gia trường hợp vẫn mong mỏi y yêu cầu chết, giãy giụa bội phản kháng cố nào thì cũng không tránh được mặt đường chết.

Địch Nguyên xốc chăn lên, ý định ra bên ngoài chăm chú thực trạng một chút ít, y còn còn chưa kịp bước chân xuống giường thì tự dưng vạc chỉ ra, tất cả điều gì đó là lạ, mấy chiếc ngón tay thanh mảnh nhiều năm, bé bỏng bé bỏng xinch xinc này từ nơi nào mọc ra thế?

Địch Nguyên ổn nnơi bắt đầu lăng quan sát trân trân vào nhì bàn tay bản thân, so với bàn tay thon thả gầy hữu lực, khớp xương ví dụ chính nhà Địch nhị thiếu hụt gia, thì đôi bàn tay hiện nay đang ngự trước mặt y lại dường như vô cùng tinh tế và sắc sảo uyển đưa, white hồng quyến rũ.

Quả thiệt vô cùng kiểu như bàn tay con gái nhân!

Trong lòng Địch Nguim có lẽ có một nngu bé thảo nê mã rần rần chạy loạn, cthị xã... cthị trấn gì đang xẩy ra, ngất xỉu đi một lúc, tỉnh dậy ngay thức thì thấy toàn bộ quái dị núm này, cuối cùng là ý muốn lão tử nên sống sao đây?

(Thảo nê mã: đại khái là 1 trong những câu chửi tục của Trung Quốc, y như "đ* bà bầu mày" bên ta. Cụ thể thì vào xem http://soi.today/?p=199152)

Địch Ngulặng hốt hoảng chú ý lại tín đồ bản thân một lượt, aaa, cái thể nhiều loại xống áo gì phía trên, y bao gồm đề nghị vẫn đóng phlặng cổ trang đâu!!!

Địch Nguim nửa tỉnh giấc nửa mê, hai tay run rẩy, lung tung dỡ dây thắt lưng ra, bên trên tín đồ chỉ khoác một tấm áo nhiều năm màu sắc lam, kéo dịu một chiếc là xong, bên dưới tia nắng ban ngày, làn domain authority White nõn bóng mịn, ôn nhuận tương tự như bạch ngọc, hiện ra mắt chói.

Y đứng hình trong một tương khắc, rễ thần kinh mỏng manh manh điên loạn giải pháp xử lý đọc tin.

Tay không phải của y.

Thân thể cũng chưa phải của y.

Y phục đang mặc cũng không phải của y nốt...

Cái trường hợp này là sao? Là sao?

Rõ ràng còn còn chưa kịp mừng do đang thoát ra khỏi móng vuốt của Lâm Vi Hân, vẫn tức thì bị quăng ngay vào dòng chảo dầu nóng lên rứa này...

Địch Nguyên vai trung phong pnhân hậu ý loạn xoay fan bước xuống chóng, mong tìm cho doanh nghiệp một chiếc gương soi để nhìn mang đến rõ, hai chân trần vừa tiếp xúc với nền khu đất lạnh giá, Địch Ngulặng loáng chiếc rùng bản thân, một trận choáng ngợp xông tới, trong phút ít thiếu cẩn trọng, Địch Nguim loạng doạng bổ xuống, đập nguồn vào trúng cạnh nệm, nước mắt sinch lý nhanh chóng trào ra, sau ót sưng lên một viên sát bởi quả ckhô hanh.

Địch Nguyên nhức đến mức không có cả khí lực chửi tục, một mặt vừa kéo ống ống tay áo quệt nước đôi mắt, một bên lồm ngồm trườn dậy, ngẫu nhiên vào đầu nhói lên một cái, từng nhịp, ăn nhịp hình hình họa lạ lẫm bất thần ùa vào giống như thác số đông.

Ngulặng lai y thực thụ đang bị tiêu diệt, bị tiêu diệt một bí quyết máu me be bét sau sáu phạt đạn lần khần mệt mỏi của Lâm Vi Hân, sau đấy lại ko rõ vày duyên cớ gì nhưng linch hồn y mạc danh kỳ diệu xuim việt, tá túc vào một cái khung hình tuy vậy nhi vừa ngỏm, tục danh là Lục Phụng Nguyên ổn. Dưới triều Đại Tần, song nhi vị thế buôn bản hội phải chăng kém, cũng do những người dân này còn có vẻ hiệ tượng tương đối tương tự nam giới nhân cơ mà mức độ vóc không bởi phái nam nhân, có công dụng dựng dục y sì đàn bà nhân dẫu vậy tỉ trọng hoài thai lại kém nhẹm siêu xa so với cô bé nhân, nói chung, hoàn toàn có thể nắm gọn gàng một câu: tuy vậy nhi ko được hoan nghênh!

Lục Phụng Ngulặng bên trên bao gồm đại ca Lục Tất Phong, bên dưới gồm tè muội Lục Thư Hàm, tuy thân là tuy nhiên nhi cơ mà bởi vì có mặt trong một mái ấm gia đình là đái prúc thương, của nả trong nhà vừa đủ thốn, vậy bắt buộc bạn dạng thân Lục Phụng Nguim cũng chưa đến nỗi đề xuất ăn uống thua thiệt, trường đoản cú nhỏ dại cho phệ sinc hoạt êm ả, lại còn dễ ợt cùng người trọng tâm đầu ý đúng theo kết thành lương duyên.

Lục Phụng Nguyên ổn cùng Lương Mộc vốn là tkhô giòn mai trúc mã, quen thuộc biết cùng nhau tự nhỏ tuổi, lại cùng cả nhà bự lên, cảm xúc cứ đọng như vậy mà lại trở nên tân tiến. Năm Lục Phụng Nguyên vừa tròn mười sáu, Lương gia nhờ fan mang đến dạm hỏi, trải qua tam môi lục sính, Lục Phụng Nguim xuân trung tâm pkhá phới bước lên kiệu hoa, thuộc Lương Mộc sáng ngời bái đường kết bạn. Cứ đọng ngỡ bọn họ một đời sóng lặng bể yên, vịnh kết đồng trung tâm cho tận bạch đầu giai lão, nào ngờ 1 năm sau, Lục Phụng Ngulặng có mặt một cái tuy nhiên bào thai song nhi, viết tên là Lương Ngulặng Điềm cùng Lương Nguim Đằng. Ở Đại Tần, con đầu lòng là tuy nhiên sinc song nhi bị xem là điềm rất xui, buộc phải lấy đi cho người khác, mà lại đem lại địa pmùi hương nào càng xa thì càng xuất sắc. Lục Phụng Nguim xót nhỏ ko nỡ chia lìa, Lương Mộc vì yêu thương Lục Phụng Nguim đậm đà, cũng không nỡ để phu lang của bản thân thương trọng điểm dằn lặt vặt, ráng bỏ ngoài tai hầu như lời chì tách từ bỏ phía thân nhân, thuộc lời bàn ra tán vào của mọi bàn dân trần gian, đưa ra quyết định cất giữ cặp song sinch tê.

Nhưng xui cố, phước bất trùng lai, họa vô 1-1 chí, phụ vương Lương Mộc hốt nhiên lăn uống ra bị tiêu diệt bất đắc kỳ tử không rõ nguyên ổn nhân, thê tử của nhị đệ thuộc thê tử của tam đệ không có căn cứ lần lượt sẩy tnhì, mặc dù muốn cho dù không, Lương Mộc cũng dần sinch lòng nghi ngờ, vệt rạn hàng ngày một lớn, ở đầu cuối, vào nhì năm ngoái, chủng loại thân của hắn bỗng dưng phát dịch kỳ lạ, chiêm bao man liệt giường, thỉnh qua bao nhiêu lương y cũng phần lớn phủ nhận khoanh tay, sự khiếu nại tê chính là giọt nước tràn ly, Lương Mộc bèn không chần chờ hơn nữa, viết tức thì hưu tlỗi, trả Lục Phụng Nguim về lại Lục gia.

Lục Phụng Nguim bị hưu, bên người còn có theo cặp tuy vậy sinc tuy vậy nhi chưa tròn bố tuổi, chính là chiếc mầm tai ương không có bất kì ai mong thừa nhận. Lục gia cũng chính vì thể diện, cực chẳng đã bắt buộc thu bạn về, dẫu vậy cách biểu hiện tất nhiên vô cùng lạnh nhạt, cấp cho đến Lục Phụng Nguyên 1 căn chống tệ hại sinh sống tức thì hậu viện, tách bóc biệt trọn vẹn với khu đơn vị chủ yếu, từng ngày sinch hoạt thuộc đám nha trả. Lục Phụng Ngulặng sinh sống lắt lay qua ngày dựa vào chút chi phí Lục gia trợ cung cấp, thuộc vài ba sản phẩm bằng tay lén nhờ vào tè tứ Đại Hổ ra chợ phân phối giúp.

Lục Phụng Ngulặng hiện giờ là 1 viên than nóng rộp tay, làm cái gi gồm phái nam tử như thế nào thèm màng tới, xã Giao Khê có một cái tuy nhiên nhi vô hạn xấu số như thế chính là mất hết thể diện thuộc hầu hết tô làng mạc kề bên. Cũng bởi điều này nhưng mà trưởng làng mạc Giao Khê sớm hôm quan tâm đến đến bạc cả tóc, ròng tan rộng 2 năm trời vẫn không tìm kiếm ra được một phương án danh bao gồm ngôn thuận để tống cổ Lục Phụng Nguyên ra khỏi làng mạc, mắt thấy sắp đến kỳ hạn tía năm pháp định, lão bèn đứt ruột đứt gan đứt gan từ bỏ móc hà bao, mặt dày chạy mang đến cậy nhờ vào Hồng Lăng trưởng lão, ở đầu cuối đưa ra một Vệ Tử Kỳ trú quán tại sườn Tây của Thạch Đầu Sơn, tuổi cũng không còn bé dại, hình như vẫn hơn ba mươi, không gia tài, ko thân nhân, nghe nói còn dính lại "bệnh dịch nan y", rất là phù hợp để gán mang đến Lục Phụng Nguim, rước mỹ danh chính là xung hỉ.

Vì cầm, vấn đề hôn sự của Lục Phụng Nguyên cùng Vệ Tử Kỳ cđọng thay thuận lý thành cmùi hương, cuối cùng ngày lành mon xuất sắc cũng mang đến, Vệ Tử Kỳ thủng thỉnh cưỡi ngựa cho thôn Giao Khê đón tân phu lang về đơn vị.

Xem thêm: Dấu Hiệu Khi Phụ Nữ Lên Đỉnh Và Cách Làm Thế Nào Để Phụ Nữ Sướng Nhất

Hỉ tiệc của song phu phu Vệ Tử Kỳ cùng Lục Phụng Nguim ra mắt rất là sơ sài đạm bạc, cả thảy chỉ tất cả ba bàn tiệc nhỏ tuổi, một bàn là gia quyến thân ở trong của Lục Phụng Nguyên tới từ thôn Giao Khê, 1 bàn là xóm dân sát bên bên tranh con của Vệ Tử Kỳ, bàn còn lại dành riêng cho quý nhân, chính là trưởng xã phía hai bên, lý thiết yếu, Hồng Lăng trưởng lão thuộc vài ba cố lão đáng tin tưởng trong làng Trúc Lâm.

Vệ Tử Kỳ sau thời điểm thuộc Lục Phụng Nguim uống rượu giao quẹt xong, ngừng hoạt động ra ngoài, tiếp mời khách khứa hẹn. Trong chống chỉ từ từng Lục Phụng Nguyên ngồi nnơi bắt đầu bên trên nệm, hỉ khăn đã được bóc ra, "y" không có việc gì làm, vò vò chéo cánh áo, Cảm Xúc vào fan bỗng có chút đỉnh giận dữ, tuy nhiên "y" lựa chọn phớt lờ, vốn dĩ từ bỏ sau thời điểm sinch, sức mạnh của y ko được giỏi lắm, huống hồ nước một thời hạn lâu năm ẩm thực thiếu thốn đủ đường, lại thêm trong cả cả ngày ni lắc lư ngồi trên xe cộ ngựa, "y" ngẫm suy nghĩ, bao gồm là tín đồ bởi sắt cũng không chống chịu nổi dằn lặt vặt núm này.

"Y" nhẫn nại áp chế khí tức xôn xao vào tín đồ, rũ rượi ở xuống chóng, định bụng nhắm đôi mắt dưỡng thần một thời gian, đoan vững chắc khung người sẽ được bình ổn trở về.

Thế mà lại dòng cảm giác khó chịu đó càng ngày càng ngày càng tăng, lục che ngũ tạng quặn lên từng lần, đau buồn nhỏng bao gồm hàng ngàn, hàng vạn bé trùng gặm xé tức thì trường đoản cú phía bên trong, Lục Phụng Nguim trong nháy mắt công sức bị rút cạn kiệt, vốn dĩ muốn chạy ra bên ngoài kêu fan cung cấp, song "y" bước không tới cửa ngõ, đã xịt ra một ngụm tiết, thân nghe đâu rối đứt dây, bửa xuống bất tỉnh nhân sự.

Lục Phụng Nguyên ổn cứ đọng như vậy mà lại chết đi, Địch Nguyên cứ đọng như vậy nhưng tá thi vào.

Có chút ít quanh đó ý ý muốn, Địch Nguyên vuốt cằm, vẻ khía cạnh đăm chiêu, tự mình lđộ ẩm bđộ ẩm "Thảo nào cơ hội mình quan liêu giáp căn uống chống, cđọng thấy nó có một vẻ gì đó siêu ư độc đáo..."

Nhưng y lúc đó suy nghĩ mãi ko thông, hiện nay nhìn kỹ lại y new thấy, cặp gối vải vóc đỏ gồm thêu uyên ổn ương hí thủy, bàn gỗ giữa chống đặt một song nến long phụng vẫn nhanh chóng cháy hơn một nửa, ngoài ra còn tồn tại một cặp phổ biến rượu giao trét, hai vò rượu bự tất cả đính nơ lụa, một cỗ tthẩm tra thay bằng sđọng vẽ hoa, một dĩa sành bé dại lục nhan sắc cất đầy táo đỏ, hạt sen, long nhãn, lạc thô, ngụ ý "nhanh chóng sinc quý tử", sẽ là còn chưa kể, mấy dây vải vóc đỏ treo rũ từ bỏ trần xuống đến tận sàn.

Địch Nguyên ổn buồn bã chà chà phía hai bên thái dương, khóc cũng ko ra nước đôi mắt.

Hóa ra lời nguyền của Lâm Vi Hân không thật không đúng biệt, Mặc dù rằng không trực tiếp hóa thành phụ nữ nhân, cơ mà loại thể nhiều loại tuy nhiên nhi mặc fan giày đạp ráng này, trực tiếp thắn thỏa thuận, cũng chẳng khác nhau là mấy. Địch Nguyên chũm gắng một đầu tóc nhiều năm điệu đà của bản thân, phiền muộn vò loạn, quả thật ác giả ác báo, ghi nhớ lại đầy đủ phạm tội của bản thân mình kiếp trước, Địch Nguim hối hận hận không thôi.

Thế cơ mà, trên đời này không tồn tại chào bán thuốc làm sao chữa trị ân hận hận.

Trong lúc Địch Ngulặng vẫn còn đó lăn uống lộn bên trên nền khu đất lạnh lẽo, tráng lệ kiểm điểm bạn dạng thân, thì bên ngoài phòng, vang lên phần đa tiếng bước đi ví dụ, hữu lực, càng ngày càng bước vào ngay gần cửa ngõ chống.

Trái tim Địch Nguim thrỡ mẫu treo cao, cả người căng thẳng nhỏng tua dây đàn.

—– không còn cmùi hương 2 —–

CHƯƠNG 3: DIỆN KIẾN PHU QUÂN

Cánh cửa ngõ được đan bởi rất nhiều nan trúc bị thổi lên, dựng qua một mặt một phương pháp dễ dàng, tín đồ phi vào phòng là 1 trong những phái nam nhân cao lớn, body vĩ ngạn sừng sững giống như bách tùng, tia nắng tự phía bên phía ngoài rọi qua tnóng sống lưng ngay thẳng càng làm tôn thêm hình dáng tnỗ lực kiện của hắn.

Địch Nguim còn vẫn nheo nheo mắt nhằm mê say ứng với cường độ ánh sáng thì sẽ nghe một thanh hao âm trầm phải chăng, từ tính vang lên từ phía nam giới nhân tê.

"Sao ngươi lại ngồi bên dưới đất?"

Địch Nguyên há mồm, nnơi bắt đầu lăng một chút ít, new nóng vội ngồi dậy, hai chân của y vẫn còn đó chút vựng, run run rẩy rẩy ngồi lên mép nệm.

"À... là ta không cẩn thận, rủi ro vấp ngã xẻ."

Nam nhân khía cạnh không biểu tình, đi mang đến thân phòng, đặt chiếc chén bên trên tay lên bàn, bình tâm kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện cùng với y.

Mặc cho dù cam kết ức của Lục Phụng Nguyên đối với fan này khôn xiết vụn lặt vặt, diện mạo tròn méo ra sao cũng chẳng cụ thể, thế nhưng không thật nặng nề để Địch Nguim hoàn toàn có thể đoán được bạn này là ai.

Mà quả thật chẳng ai xa lạ, đó là tân phu quân của Lục Phụng Nguyên ổn, Vệ Tử Kỳ.

"Lúc Này Cảm Xúc cố gắng nào?" Vệ Tử Kỳ bất thần báo cáo.

"Ơ... Cảm Xúc nhức đi?" Địch Nguyên ngờ nghệch ngác ngác trả lời.

"Tối trong ngày hôm qua vẫn xảy ra cthị trấn gì?" Vệ Tử Kỳ từ tốn nhạt quan sát y, giọng điệu ko nkhô nóng ko chậm chạp nhưng mà hỏi "Ngươi còn lưu giữ không?"

"Không ghi nhớ rõ lắm" Địch Nguim nhi nhí đáp, trong thâm tâm vẫn còn đó băn khoăn, tất cả phải tin yêu fan này hay không.

Vệ Tử Kỳ rơi vào tình thế trầm mặc, cnạp năng lượng phòng yên lặng đến hơn cả quỷ dị, hương thuốc đông y từ bỏ loại chén nhỏ dại trên bàn lượn lờ khuếch tán ngập mọi không gian, Địch Nguim bên trên nệm nhấp nhổm không im, len lén nâng ánh mắt thanh lịch nam giới nhân ở bên cạnh, trong tâm không kềm chế được cảm hứng ghen tuông tỵ.

Người này khuôn mặt kỹ càng ví dụ, ngũ quan liêu nhan sắc nét, đôi mắt sao mi tìm, sinh sống mũi cao trực tiếp, môi mỏng dính khẽ mím có theo một ít cương nghị, mặc dù rằng chưa hẳn là nhiều loại anh tuấn bất phàm, cơ mà cũng rất được xem như là rất giản đơn chú ý, này còn chưa tính bên trên người của hắn, phảng phất một cỗ khí chất âm trầm bức nhân.

Địch Nguyên phẫn hận cắn răng, vày dòng lông gì y lại không được xuim vào thể xác "chuẩn chỉnh men" nhỏng Vệ Tử Kỳ nhưng mà đề nghị tiếp quản ngại dòng khung người gầy tong tí hon teo, lỗi hư nhược nhược, gió thổi một phạt là xẻ như vậy này?

Hồi tưởng lại body không lớn nhiều năm, vai nở, mông săn uống, đạt chuẩn chỉnh người mẫu của chính bản thân mình kiếp trước, Địch Nguyên cảm giác bi ai không thôi bệnh.

"Ta tất cả một trong những cthị xã rất cần được làm rõ với ngươi" Vệ Tử Kỳ phương diện liệt dời khoảng đôi mắt sang trọng chén thuốc còn sẽ bốc hơi nghi ngút bên trên bàn "Nhưng trước tiên ngươi buộc phải chỉnh lại y phục và uống cạn chén thuốc chiếc đã"

Địch Nguyên ổn nghe Vệ Tự Kỳ cảnh báo, hoảng loạn chú ý lại trang phục của mình, thắt sườn lưng mau chóng đã bị y tháo ra, quăng quật bừa lên giường, tấm áo lam dung nhan lúc này lộn xộn nhnạp năng lượng nhúm, nửa bít nửa bít, như tất cả nlỗi không bày ra máu khố màu trắng bên trong.